vinhtan
Thứ tư - 02/12/2015 16:27

Thứ Năm Tuần 1 Mùa Vọng:Kính thánh Phanxicô Xaviê

Đức Kitô hỏi, "Có lợi ích gì nếu được cả thế gian mà mất sự sống?" (Mt. 16:26a). Câu hỏi trên đã trở thành lời tâm niệm của một giáo sư triết trẻ tuổi, với một tương lai đầy hứa hẹn trong giới kinh viện mà sự thành công, uy tín và vinh dự đang chờ đón. Vào lúc đó, Phanxicô Xaviê mới 24 tuổi, đang sinh sống và giảng dạy ở kinh thành Balê. Ngài không thay đổi ngay lập tức khi nghe những lời ấy, nhưng tất cả là nhờ ở người bạn tốt, Cha Ignatius ở Loyola, đã liên lỉ thuyết phục và sau cùng đã chiếm được người thanh niên ấy cho Ðức Kitô. Sau đó, Phanxicô tập luyện đời sống tâm linh dưới sự hướng dẫn của Cha Ignatius, và năm 1534 ngài gia nhập cộng đoàn nhỏ bé của Cha Ignatius (là Dòng Tên thời tiên khởi). Tại Montmartre, các ngài khấn sống khó nghèo, khiết tịnh và hoạt động tông đồ dưới sự hướng dẫn của đức giáo hoàng. Từ Venice, là nơi ngài thụ phong linh mục năm 1537, Cha Phanxicô Xaviê đến Lisbon và từ đó ngài dong buồm đến Ấn Ðộ, cập bến làng Goa ở bờ biển phía tây nước Ấn. Trong vòng 10 năm tiếp đó, ngài đã tích cực hoạt động để đem đức tin đến cho rất nhiều dân tộc, trong đó có người Ấn Ðộ, Mã Lai và Nhật Bản. Bất cứ chỗ nào ngài đến, ngài đều sống với người nghèo, chia sẻ thức ăn và các phương tiện thô sơ với họ. Ngài dành rất nhiều thời giờ để chăm sóc người đau yếu, nghèo khổ, nhất là người cùi. Rất nhiều khi ngài không có thời giờ để ngủ hoặc ngay cả để đọc kinh nhật tụng, nhưng, qua các thư từ ngài để lại chúng ta được biết, ngài luôn luôn tràn ngập niềm vui. Cha Phanxicô đến các quần đảo ở Mã Lai, và Nhật Bản. Ngài học tiếng Nhật và rao giảng cho các người dân chất phác, dạy giáo lý và rửa tội cho họ, cũng như thành lập các trụ sở truyền giáo cho những người muốn giúp đỡ công cuộc của ngài. Từ Nhật Bản, ngài mơ ước đến Trung Hoa, nhưng dự tính này không bao giờ thực hiện được. Ngài đã từ trần trước khi đặt chân đến phần đất này. Năm 1622, ngài được Ðức Giáo Hoàng Piô X phong thánh và đặt làm quan thầy các công cuộc truyền giáo nước ngoài.
Bài đọc 1:1Cr 9, 16-19.22-23
Anh em thân mến, nếu tôi rao giảng Phúc âm, thì không phải để làm cho tôi vinh quang, mà vì đó là một nhu cầu đối với tôi. Vô phúc cho tôi, nếu tôi không rao giảng Phúc âm. Giá nếu tôi tự ý đảm nhận việc ấy, thì tôi có công; nhưng nếu tôi bị ép buộc, thì tôi phải làm tròn nghĩa vụ đã giao phó cho tôi. Vậy thì phần thưởng của tôi ở đâu? Khi rao giảng Phúc âm, tôi đem Phúc âm biếu không, tôi không dùng quyền mà Phúc âm dành cho tôi. Mặc dầu tôi được tự do đối với tất cả mọi người, tôi đã đành làm nô lệ cho mọi người, hầu thu hút được nhiều người hơn. Tôi đã ăn ở như người yếu đau đối với những kẻ yếu đau để thu hút người yếu đau. Tôi đã nên mọi sự đối với tất cả mọi người, để làm cho mọi người được cứu rỗi. Tất cả những việc đó, tôi làm vì Phúc âm, để được thông phần vào lợi ích của Phúc âm.
 
Phúc Âm:Mc 16,15-20
Khi ấy, (Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và) phán: “Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ; ai khong tin, sẽ bị luận phạt. Và đây là những phép lạ đi theo những người đã tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc, thì không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh”. Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên trời, và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và củng cố lời giảng dạy bằng những phép lạ kèm theo.
 
Suy niệm:
 Với thánh Phaolô thì việc rao giảng Tin mừng như là cái duyên chứ không còn phải là cái nợ bó buộc nặng nề. Việc rao giảng Tin mừng chính là một niềm vui là hạnh phúc và là lẽ sống:“Miễn Lời Chúa được rao giảng” (Pl 1, 18) và ngài thấy rằng không rao giảng là một sự khốn khổ: “khốn thân tôi, nếu tôi không rao giảng Tin mừng” (1Cr 9,16).
Chính tình yêu là sức mạnh thúc đẩy thánh Phaolô tận tâm, tận lực trong sứ vụ rao giảng. Với sức mạnh tình yêu, thánh Phaolô đã chấp nhận mọi gian lao, khổ nhọc để đồng thân đồng phận với mọi người: yếu với người yếu, vui với người vui“trở nên tất cả cho mọi người”. (1 Cr 9, 12), vớimục tiêu duy nhất đem phần phúc Tin mừng đến với mọi người.
Tiếp nối thánh Phaolô tông đồ, thánh Phanxicô-Xaviê cũng đã sẵn sàng bỏ lại tất cả: danh vọng, giàu sang… để dấn bước lên đường loan báo Tin mừng cho muôn dân. Vâng nghe lệnh truyền của Chúa Giêsu và mưu cầu ơn cứu độ cho mọi người, thánh nhân đã hăng say đến những vùng xa xôi Á Châu: Ấn Độ, Nhật Bản, Philippin. Ngài đã chấp nhận bỏ lại thân xác mình trong một túp lều thô sơ, trên một đảo nhỏ ở Sancian, gần bờ biển Trung Hoa sau những ngày lâm trọng bệnh, trong lúc tìm đường vào đại lục này để rao giảng.
Lạy Chúa, Chúa đã từng băn khoăn khắc khoải “lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít”, Chúa muốn mỗi người hãy là những tay thợ gặt lành nghề. Xin Chúa ban thêm cho chúng con sự can đảm và lòng hăng say giới thiệu Chúa cho những người chung sống và làm việc với chúng con bằng chính cuộc sống chứng tá. Xin cho chúng con biết cùng cộng tác với Hội Thánh trong sứ mạng truyền giáo với hết khả năng và sức lực mà Chúa ban, theo gương của thánh Phanxicô-Xaviê mà Giáo hội mừng kính hôm nay.
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn