vinhtan
Thứ sáu - 29/04/2016 15:51

Chúa nhật VI Phục sinh năm C

BÀI ĐỌC I:  Cv 15, 1-2. 22-29

“Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, có mấy người từ Giuđêa đến dạy bảo các anh em rằng: “Nếu anh em không chịu cắt bì theo luật Môsê, thì không được cứu độ”. Do đó, Phaolô và Barnaba đã tranh luận gắt gao với họ. Bấy giờ người ta quyết định là Phaolô, Barnaba và một ít người khác thuộc phe họ, lên Giêrusalem gặp các Tông đồ và niên trưởng, để xin giải quyết vấn đề này.

Bấy giờ các Tông đồ, kỳ lão, cùng toàn thể Hội thánh chấp thuận chọn ít người trong các ngài, và sai đi Antiôkia với Phaolô và Barnaba: đó là Giuđa, gọi là Barsaba, và Sila, những vị có uy thế giữa anh em. Các ngài nhờ tay hai ông chuyển bức thơ viết như sau:

“Anh em Tông đồ và kỳ lão chúng tôi kính chào các anh em thuộc dân ngoại ở Antiôkia, Syria và Cilicia. Chúng tôi nghe tin rằng có mấy người trong chúng tôi đã đến nói những lời gây hoang mang và làm cho tâm hồn anh em xao xuyến, chúng tôi không uỷ quyền cho họ, vì thế chúng tôi họp lại, đồng ý chọn một ít người và sai đến anh em làm một với Barnaba và Phaolô, những anh em yêu quý của chúng tôi, tức là những người đã liều mạng sống mình vì danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Vậy chúng tôi đã sai Giuđa và Sila đến nói miệng với anh em cũng chính những lời này: Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm cho anh em gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp này là anh em hãy kiêng đồ cúng thần, huyết, thịt thú chết ngạt và gian dâm; giữ mình khỏi các điều đó là anh em làm phải. Chúc anh em vạn an”. Đó là lời Chúa.

BÀI ĐỌC II:  Kh 21, 10-14. 22-23

“Người chỉ cho tôi thấy thành thánh do Thiên Chúa từ trời gởi xuống”.

Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan.

Thiên Thần đem tôi lên một núi cao chót vót khi tôi ngất trí, và chỉ cho tôi thấy thành thánh Giêrusalem từ trời nơi Thiên Chúa mà xuống, chói lọi vinh quang Thiên Chúa. Ánh sáng của nó toả ra như đá quý, giống như ngọc thạch, óng ánh tựa pha lê. Thành có tường lũy cao lớn, trổ mười hai cổng, trên các cổng có mười hai thiên thần, và có khắc tên mười hai chi họ con cái Israel. Phía đông có ba cổng, phía bắc có ba cổng, Phía nam có ba cổng, và phía tây có ba cổng. Tường thành xây trên mười hai móng có khắc tên mười hai tông đồ của Con Chiên. Còn đền thờ, tôi không thấy có trong thành, vì Thiên Chúa toàn năng và Con Chiên là đền thờ của thành. Thành không cần mặt trời, mặt trăng chiếu soi: vì đã có vinh quang Thiên Chúa chiếu sáng nó, và đèn của nó chính là Con Chiên.  

PHÚC ÂM:  Ga 14, 23-29

“Thánh Thần sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. Kẻ không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Lời các con nghe, không phải là của Thầy, nhưng là của Cha, Đấng đã sai Thầy. Thầy đã nói với các con những điều này khi còn ở với các con.  Nhưng Đấng Phù Trợ là Thánh Thần, mà Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Người sẽ dạy các con mọi điều, và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con. Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con. Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng. Lòng các con đừng xao xuyến và đừng sợ hãi. Các con đã nghe Thầy nói với các con rằng: Thầy đi, rồi Thầy trở lại với các con. Nếu các con yêu mến Thầy, thì các con hãy vui mừng vì Thầy về với Cha, bởi lẽ Cha trọng hơn Thầy. Giờ đây Thầy nói với các con trước khi việc xảy ra, để khi việc xảy ra, thì các con tin”.  

SUY NIỆM:

Giáo Hội Nhà Tạm Chúa Ngự - Cố Lm Hồng Phúc

Lời Chúa đề cập đến giáo lý về Hội thánh. Hội thánh là tập đoàn của những người đã chịu phép Rửa tội dưới sự điều khiển và hướng dẫn của Đức Giáo hoàng và hàng Giáo phẩm. Đã là một tập đoàn thì gồm có nhiều người và có nhiều người thì có nhiều ý kiến nhiều khi trái nghịch nhau, chống đối nhau.
Giáo hội tiên khởi gồm hai thành phần: thành phần từ đạo Do-thái trở lại, và thành phần dân ngoại vừa đón nhận Tin Mừng.
Thành phần Do-thái muốn áp đảo bắt phải giữ tập tục Do-thái trong khi “dân ngoại” chỉ muốn biết Chúa Kitô. Thoạt đầu tiên, các nhà lãnh đạo cũng băn khoăn trước vấn đề gai góc. Làm sao giải quyết? Giáo hội đã dùng đến quyền tối thượng của mình.
Tại Giêrusalem năm 49, Giáo hội mở Công đồng gồm các Tông đồ, các bô lão và đại diện các cộng đoàn. Ý thức quyền cao cả - “Chúng tôi và Thánh Thần”,Giáo hội công bố bản quyết nghị về sự tự do thiêng liêng. Thể thức ấy còn tiếp diễn đến hôm nay qua dòng lịch sử, với 22 Công đồng chung.
Sở dĩ Giáo hội giải quyết những khó khăn, dị đồng lúc ban đầu cũng như qua các thời đại như vậy, vì Giáo hội được thừa hưởng lời hứa của Chúa Giêsu, Ngài sẽ ban Chúa Thánh Thần, “Đấng Phù-Trợ”đến.
Trong bài Phúc Âm, Gioan ghi lại lời minh hứa: “Đấng Phù trợ là Thánh Thần mà Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Người sẽ dạy các con mọi điều và sẽ nhắc nhở các con tất cả những gì Thầy đã nói cho các con”.
Chúa Giêsu đã nói tất cả rồi. Nghiêng mình trên sứ điệp mạc khải, Giáo hội hằng suy tư nghiền ngẫm Lời Chúa. Trải qua các thời đại, dưới sự soi sáng và hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, Giáo hội càng hiểu rõ Tin Mừng hơn và đem áp dụng vào đời sống; căn cứ vào đó để giải quyết những vấn đề mới mẻ do thời đại đặt ra.
Khi Gioan, vị Tông đồ cuối cùng qua đời thì nguồn mạc khải cũng chấm dứt. Phải chăng từ đó, Lời Chúa ghi chép trong Thánh Kinh, rao giảng và truyền đạt qua Thánh truyền, đã đứng nguyên một chỗ? Và chúng ta chỉ được nghe những lời giải thích cũ kỹ xa xưa. Không. “Thánh Thần mà Cha sai đến nhân danh Thầy sẽ dạy các con mọi điều”. Lời Chúa được ghi chép trong Thánh Kinh, được rao giảng qua Thánh truyền, là sự sống và là sự sống thì có cử động, có tiến triển. Lời Chúa được thấu triệt hơn và trình bày một cách sáng tỏ hơn.
Chúa Giêsu còn dạy cho chúng ta một Tin Mừng đặt biệt là mỗi cá nhân cũng như Giáo hội là “nhà tạm” của Chúa ngự. Đó là một đặc sủng và đặc sủng ấy chính là Thiên Chúa. Chúa phán: “Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy”. Nguyên bản viết: “Chúng ta sẽ đến cắm trại” trong người ấy. Nghĩa là linh hồn đã được sạch tội và thánh hóa bởi ơn thánh thì được Con Thiên Chúa Ba Ngôi-“CHÚNG TA”-sẽ lập cư trong họ, trong một cuộc sống mật thiết như cuộc sống của Thiên Chúa Ba Ngôi vậy.
Chơn phước Elisabeth Chúa Ba Ngôi là một nữ tu dòng kín ở Dijon, được tôn phong ngày 24-2-1984, đã sống mầu nhiệm tôn thờ Chúa Ba Ngôi trong tâm hồn. Chị viết: “Chớ gì tôi được sống mãi trong cái gian phòng nhỏ bé mà Chúa đã xây dựng từ lâu trong đáy hồn tôi. Ở trong tôi được nhìn thấy Chúa, được cảm nghiệm có Chúa ở bên”. Đó cũng là một gương mẫu cho chúng ta.
“Lạy Chúa Ba Ngôi lòng con thờ phượng
Xin cho con quên mãi chính mình đi
Để chìm trong Chúa, rồi không biệt ly
Bất động và êm như vào vĩnh viễn…
Cho hồn con an bình, nơi lưu luyến
Thành Thiên đàng chỗ an nghỉ tình yêu…”
(Elisabeth de la Trinité)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn