vinhtan
Thứ năm - 17/09/2015 05:08

Thứ năm tuần 24 thường niên

Phúc Âm:Lc 7,36-50
Khi ấy, có một người biệt phái kia mời Chúa Giêsu đến dùng bữa với mình; Người vào nhà người biệt phái và vào bàn ăn. Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái, liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm. Bấy giờ bà đứng phía chân Người, khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuốc thơm. Thấy thế, người biệt phái đã mời Người, tự nghĩ rằng: "Nếu ông này là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai, và thuộc hạng người nào chứ: là một đứa tội lỗi (mà)!" Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo ông rằng: "Hỡi Simon, Tôi có điều muốn nói với ông". Simon thưa: "Xin Thầy cứ nói".
"Một người chủ nợ có hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi. Vì cả hai không có gì trả, nên chủ nợ tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn?" Simon đáp: "Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn". Chúa Giêsu bảo ông: "Ông đã xét đoán đúng".
Và quay lại phía người đàn bà, Người bảo Simon: "Ông thấy người đàn bà này chứ? Tôi đã vào nhà ông, ông đã không đổ nước rửa chân Tôi, còn bà này đã lấy nước mắt rửa chân Tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã không hôn chào Tôi, còn bà này từ lúc vào không ngớt hôn chân Tôi. Ông đã không xức dầu trên đầu Tôi, còn bà này đã lấy thuốc thơm xức chân Tôi. Vì vậy, Tôi bảo ông, tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều. Kẻ được tha ít, thì yêu mến ít".
Rồi Người bảo người đàn bà: "Tội con đã được tha rồi". Những người đồng bàn liền nghĩ trong lòng rằng: "Ông này là ai mà lại tha tội được?" Và Người nói với người đàn bà: "Ðức tin con đã cứu con, con hãy về bình an".
Suy niệm:
“Chớ có ai khinh dễ con vì con còn trẻ, nhưng hãy nêu gương sáng cho các tín hữu, trong lời nói, cách ăn nết ở, trong đức bác ái, đức tin và đức thanh khiết”. Lời nhắn nhủ của Thánh Phaolô làm tôi suy nghĩ đến hai khía cạnh của từ “còn trẻ”.
Còn trẻ về tuổi tác: Phao lô căn dặn Timôthêo rằng tuổi con còn trẻ, nhưng con hãy sống để chứng minh con là người trưởng thành, trưởng thành trong suy nghĩ, trưởng thành trong lời nói, trưởng thành trong hành động. Khi con đã trưởng thành trong những điều đó thì con sẽ vững mạnh trong lời dạy dỗ, trong tư cách lãnh đạo.
Còn trẻ về đức tin: Đức tin còn non trẻ thì hãy biết năng đọc sách, trao dồi kiến thức về Giáo lý và năng suy nghĩ những ân sủng Thiên Chúa đã ban cho con. Con hãy cố gắng thực hiện những điều đó để mọi người thấy rõ con đã tiến tới.
Tôi có thể trẻ về tuổi tác, có thể trẻ về đức tin. Nếu tôi không chú tâm trao dồi thêm, không suy nghĩ về hồng ân Chúa ban cho tôi được trở thành con Chúa, được trở thành người phục vụ cộng đoàn, phục vụ Giáo Hội thì mãi mãi tôi vẫn làn người còn trẻ. Và sẽ bị khinh dễ.
Nhưng nếu tôi luôn ý thức rằng dù mình già nua tuổi tác, nhưng đức tin thì vẫn còn trẻ, để tôi kiên tâm hơn, để tôi khiêm nhường hơn, để tôi biết cậy dựa vào Chúa, biết trao dồi học hỏi lời Chúa, suy gẫm Lời Chúa, và khi tôi ý thức và làm như thế thì như Thánh Phao lô nói: “Hãy kiên trì trong những việc ấy,… con sẽ cứu lấy chính mình con và những kẻ nghe lời con”.
Lạy Chúa, xin cho con biết năng học hỏi Lời Chúa, suy ngắm Lời Chúa, luôn trao dồi đời sống, tư cách, ứng xử của mình, để cho mọi người thấy rằng mỗi ngày con càng lớn lên, càng tiến tới. Và để con đừng bị khinh dễ vì mình còn trẻ con trong tuổi tác, trẻ con trong đức tin.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn