vinhtan
Thứ tư - 18/11/2015 06:21

Thứ Tư Tuần 33 thường niên

Bài đọc 1:2Mcb 7,1.20-31
Trong những ngày ấy, bảy anh em bị bắt cùng với thân mẫu, và thừa lệnh nhà vua, người ta dùng gậy và roi gân bò đánh đập họ, bắt buộc họ ăn thịt heo mà luật đã cấm.
Ðặc biệt là bà mẹ đáng ca tụng và ghi nhớ: chỉ trong một ngày, bà chứng kiến bảy con mình chết, bà vui lòng chịu đựng và trông cậy vào Thiên Chúa. Bà đầy khôn ngoan, dùng tiếng của cha ông, can đảm khuyên bảo từng đứa con; bà dùng sự hăng say nam nhân mà nâng đỡ tâm hồn phụ nữ của bà. Bà nói với các con: "Mẹ không biết các con đã thành hình trong lòng mẹ ra sao, vì không phải mẹ ban cho các con tinh thần, linh hồn và sự sống, cũng không phải mẹ sắp đặt các chi thể của mỗi con, nhưng là Ðấng Sáng Tạo vũ trụ, Người đã dựng nên loài người, và sáng tạo mọi sự với lòng nhân hậu. Người sẽ trả lại cho các con tinh thần và sự sống, vì giờ đây các con coi rẻ mạng sống các con để bảo vệ luật pháp của Người".
Vua Antiôcô tưởng rằng lời lẽ ấy khinh thị và lăng nhục ông. Bởi thế, đối với đứa con út của bà còn sống, không những ông dùng lời dụ dỗ cậu, ông còn thề hứa với cậu sẽ làm cho cậu được sung sướng giàu có, nếu cậu chối bỏ lề luật của cha ông, sẽ coi cậu như bạn hữu của ông và ban cho cậu nhiều tước lộc. Nhưng cậu không quan tâm đến những lời dụ dỗ ấy, nhà vua liền cho gọi mẹ cậu đến và khuyên bà nhủ bảo con, để cứu lấy mạng sống con mình. Khi nhà vua đã dài lời khuyến khích bà, bà nhận lời thuyết phục con. Vậy bà cúi sát vào con bà, đánh lừa nhà vua độc ác ấy; bà còn dùng tiếng của cha ông mà nói rằng: "Hỡi con, hãy thương mẹ đã cưu mang con chín tháng trong dạ, đã cho con bú sữa trong ba năm, đã nuôi dưỡng và dẫn dắt con cho tới tuổi này. Con ơi, mẹ xin con hãy nhìn xem trời đất, và tất cả mọi sự trong đó; con biết rằng Thiên Chúa đã tác tạo những vật đó và loài người từ hư vô, nên con đừng sợ tên lý hình này, một hãy tỏ ra xứng đáng với các anh con và hãy nhận lãnh cái chết, để nhờ lòng lân tuất của Chúa, mẹ sẽ gặp con cùng với các anh con".
Bà mẹ vừa dứt lời thì cậu con út lên tiếng rằng: "Các ông còn chờ gì nữa? Tôi không tuân lệnh nhà vua đâu, nhưng tôi tuân theo lề luật mà Môsê đã ban cho cha ông chúng tôi. Còn nhà vua, là kẻ đã bày ra đủ thứ để bách hại dân Do-thái, nhà vua sẽ không thoát khỏi tay Thiên Chúa đâu".
 
Tin mừng:Lc 19,11-28
Khi ấy, Chúa Giêsu phán thêm một dụ ngôn nữa, vì Người đã đến gần Giêrusalem, mà dân chúng lại cứ tưởng là Nước Thiên Chúa sắp xuất hiện trong giây lát. Vậy Người phán rằng:
"Có người quý tộc kia đi phương xa để được phong vương rồi trở về. Ông cho gọi mười người tôi tớ đến, giao cho họ mười nén bạc và dặn rằng: "Hãy làm lợi cho đến khi ta trở về". Nhưng các người dân của ông ấy ghét ông, sai người đi theo mà rằng: "Chúng tôi không muốn ông ấy làm vua chúng tôi". Ðược phong vương rồi ông trở về, cho gọi các tôi tớ mà trước kia ông đã giao tiền cho, để biết mỗi người đã làm lợi được bao nhiêu.
"Người thứ nhất đến và thưa: "Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lợi được mười nén". Nhà vua bảo: "Ðược, hỡi người tôi tớ tốt lành, ngươi đã trung tín trong điều nhỏ mọn, ngươi sẽ được quyền cai trị mười thành". Người thứ hai đến thưa: "Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lợi được năm nén". Nhà vua đáp: "Ngươi cũng vậy, hãy cai quản năm thành".
"Người thứ ba đến thưa: "Tâu vua, đây nén bạc của vua, tôi còn giữ trong khăn, vì tôi sợ ngài: ngài là người hà khắc, và lấy cái ngài không gửi, gặt cái ngài không gieo". Vua phán rằng: "Hỡi đầy tớ bất lương, ta cứ lời ngươi mà xử ngươi. Ngươi đã biết ta là người hà khắc, lấy cái ta không gửi, gặt cái ta không gieo, sao ngươi không gửi bạc ta ở ngân hàng, để rồi khi ta trở về, ta có thể lấy cả vốn lẫn lời".
"Vua liền bảo những người đứng đó rằng: "Hãy lấy nén bạc của nó mà trao cho người đã có mười nén". Họ tâu rằng: "Tâu vua, người ấy đã có mười nén rồi". Vua đáp: "Ta nói cùng các ngươi: Ai có sẽ cho thêm, và người đó sẽ được dư dật; còn ai không có, người ta sẽ lấy đi cả cái nó đang có. Còn những kẻ nghịch cùng ta, không muốn ta làm vua, hãy đem chúng ra đây và giết chúng trước mặt ta". Nói thế rồi Chúa liền dẫn họ lên Giêrusalem.
 
 
Suy niệm:
Bài đọc thứ nhất nói về tấm gương anh hùng của bảy anh em người Do thái trong thời Macabêô. Sở dĩ họ có được đức tính anh hùng như vậy là nhờ truyền thống gia đình của họ. Một người mẹ chứng kiến cuộc hành hình của các con, mặc dù rất đau đớn nhưng bà vẫn khuyên lơn các con trung thành với lề luật. Chính người mẹ cho đứa con trai út của bà thấy mạng sống là của Thiên Chúa, Người trao cho con người quyền quản lý để sinh lợi. Vì vậy nếu thấy không thể sinh lợi cho Thiên Chúa thì phải sẵn sàng trả lại mạng sống ấy cho Người.
Bài Tin mừng hôm nay nói về việc ông chủ trao tài sản lại cho các đầy tớ rồi trẩy đi phương xa. Có những người đã biết làm cho đồng tiền của ông chủ sinh lợi theo khả năng của từng người. Nhưng cũng có những người vì sợ hãi không dám làm cho đồng tiền đó sinh lợi.
Hình ảnh của anh con trai út càng làm cho chúng ta hiểu rõ hơn thái độ sợ sệt của người thứ ba trong dụ ngôn. Anh ta sợ không dám làm gì hết, nên đem đồng tiền đi chôn cất. Ngược lại, người con trai út thấy không còn an toàn nữa thì anh ta đã trả lại mạng sống mình cho Thiên Chúa.
Vì vậy, điều quan trọng nhất trong đời sống đức tin là chúng ta có đủ can đảm đáp trả lại lời mời gọi của Thiên Chúa hay không? Có mạnh mẽ để làm cho lời đó sinh ích lợi hay không? Hay chúng ta sợ hãi, vì phải dấn thân theo Chúa, để rồi cứ ù lì trong tình trạng cố chấp của mình.
Chúng ta không dám vươn lên mặc dù biết mình đang vướng mắc nhiều thứ. Chúng ta không dám ra khỏi ánh sáng, dù biết mình đang ở trong bóng tối. Chúng ta không dám cựa quậy để gỡ mình ra khỏi những cái vòi bạch tuộc đang quấn chặt lấy mình…
Lạy Chúa, chính thái độ sợ hãi sẽ làm con không thể sinh ích lợi từ những nén bạc Chúa trao. Vì vậy xin Chúa cho con biết can đảm để chiến đấu mỗi ngày. Nếu ngày nào Chúa thấy con không đủ can đảm nữa, thì xin Chúa hãy lấy mạng sống con đi, vì “thà chết còn hơn phạm tội”.
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn